Massage

Vừa về đến nhà, bạn Sam chạy ngay vào kề sát tai Mẹ nói nhỏ: Mẹ! mai mốt Mẹ đừng về sớm để Con thắng Ba nhe. Mẹ chưa hiểu đầu đuôi nhưng cũng đoán là anh í đang cá độ với Ba. Kết quả là anh í thua Ba 1 chầu massage.
Tối ngồi ăn cơm, Ba cứ nhắc đi nhắc lại lát nữa ăn xong lên massage cho Ba đó. Con trai hứa thì phải giữ lời, không được thất hứa như vậy. Con mà không giữ lời, sau này Ba cũng sẽ không giữ lời hứa mua đồ chơi cho Con nữa đâu. Sắp tới 1/6 nè, Ba sẽ mua cho Chị, Ba không mua cho Sam đâu.
Bình thường tối nào Anh í cũng bày đủ trò, chộp cái này, bóc cái kia. Nhưng hôm Anh í hơi yên lặng một tí, mặt vẫn lơ lơ, giả vờ không nghe thấy, ngoan ngoãn ngồi chơi Lego.
Ăn xong lên phòng, Ba nằm sẵn trên giường gọi. Anh í bảo Con đang đọc sách mà. Đợt sách này Mẹ mua đâu có nhiều hình, sao Anh í đọc say xưa thế nhỉ. Còn tranh cả sách với Chị.
Sao 1 hồi thất bại, Ba đành nằm khò khò 1 mình trong lúc 3 Mẹ con vừa cười đùa bên mấy câu chuyện trong mấy quyển sách mới.
Đến giờ đi ngủ rồi, Mẹ lùa 2MK đánh răng rồi về phòng ngủ. Tối nay sao Anh í hơi ho nhẹ, Mẹ chạy sang nằm cạnh hỏi han:
Sao Con không massage cho Ba. Con hứa mà không giữ lời, sau này Ba đâu thèm chơi với Con. Ba không thèm cá với Con nữa, như vậy thấy buồn không. Con massage cho Ba chút xíu thôi, chứ đâu có lâu đâu. Mà bù lại mi mốt Ba sẽ cá với Con tiếp.
Anh í nghe có vẻ hợp lý, yên lặng.
Thôi tối mai Con massage cho Ba đi nhe, massage chút xíu thôi cũng được.
Anh í gật đầu đồng ý.
Chúc tục tưng ngủ ngon!
Chúc Mẹ ngủ ngon!

100 con hạt

Chiều hôm kia lúc đang nấu ăn dưới bếp, Mẹ nghe Chị hai hỏi Ba.
– Ba! nếu Con xếp đủ 100 con hạt, Con ước là Mẹ chưa sinh Em ra, vậy em có biến mất không?
Ba ú ớ không biết trả lời làm sao. Còn Mẹ nghĩ thầm, chắc xếp đến 1000 Con sẽ có tác dụng!

Chuyện nhặt của Sam

Ở trường Sam để cặp chung ngăn tủ với 1 Bạn trai khác. Một hôm sáng vào lớp, Ba thấy cái cặp màu hồng trong ngăn, Ba hỏi sao Bạn Con mang cặp màu hồng vậy. Sam bảo: chắc Bạn con là bê đê.

Đẹp trai!

  • Dạo này Sam thích mặc áo Sơ mi, lúc nào ra đường cũng tự chọn áo Sơ mi mặc. Nhưng mặc xong, Bạn không chịu bẻ bâu áo xuống. Mẹ bẻ xuống giúp Bạn không cho bảo: để vậy cho đẹp trai.
  • Bạn mới tắm xong, trong lúc tóc còn chưa khô đứng soi gương chải chuốt. Một lúc sau Bạn chạy xuống cầu thang gọi: Mẹ xem Con có đẹp trai không? Oh tóc dựng như vậy là đẹp trai đó hả? Nhưng mà Con lên mặc quần áo vô đi.
  • Mỗi lần chuẩn bị đi đâu là mệt với Bạn vụ áo quần. Nếu giao Ba chọn thì ôi thôi, áo 1 đàng quần 1 nẽo. Còn Bạn, mỗi lần Mẹ soạn giúp, Mẹ hay giải thích vì sao nên mặc áo này với quần này, thế nào là hợp tông giữa áo với quần. Thế nhưng có hôm Bạn cứ quần xanh áo xanh, quần cam mặc luôn áo cam chói chang. Mẹ nói thì Bạn bảo, mặc vậy mới hợp, mới đẹp trai.

Bạn gái!

Lớp Mầm của Bạn có một bạn gái mà lúc nào Bạn cũng nhắc tới đó là bạn Gia Hân. Mẹ vẫn chưa biết mặt Bạn đó thế nào nên hay hỏi thăm qua Bạn:

Mẹ hỏi vì sao Con thích Bạn đó.

Tai Bạn đó đẹp gái.

Mẹ thấy Chị hai cũng đẹp mà, sao Con  không thích.

Nhưng mà Bạn Gia Hân đẹp nhất. Con mê Bạn đó quá chừng!

Bụng Con có cơ nè!
Ở tuổi này Bạn bắt đầu mê phim hoạt hình, thậm chí bạn ấy coi đi coi lại Oggy bao nhiêu lần vẫn không chán. Mẹ chẳng thích cho bạn xem nhiều Tivi, nhưng chiều Ba đón trễ thì Bạn được xem bên nội trong lúc đợi Ba về.
Gần đây, Bạn hay giở áo, phình bụng lên rồi bảo với Mẹ: bụng con có cơ nè.
Nhìn cái bụng lòi be sườn, Mẹ không nhịn được cười. Mẹ nhớ lại có đoạn Mẹ thoáng qua thấy mấy con Oggy cũng phe phang cơ bụng này nọ, thì ra là phim ảnh làm ảnh hưởng đến tụi nhóc như thế đấy.

Ai đẹp trai nhất nhà! 
Ở nhà, Bạn với Ba là 2 thằng Bạn thân. Ba toàn tìm hiểu, nghiên cứu săn lùng đồ chơi hữu ích để dành tặng cho Bạn mấy dịp đặc biệt. Ba là người chọn lọc phim hay và mua vé cho các Bạn đi xem. Ba là người mở những phim hay tren TiVi cho các Bạn xem lại. Ba là thằng Bạn tốt hướng dẫn và cùng chơi Lego với Bạn, mặc dù đôi lúc cũng hơi cậy quyền làm cha mà cấm Bạn đụng tới mấy món Lego phức tạp.
Ba hay có trò chọc Bạn bằng cách hỏi: Ai đẹp trai nhất nhà? Mấy lần đầu Bạn trả lời: Con. Nhưng sau này Ba dọa, vậy Ba không mở phim cho xem nữa. Thế là từ đó về sau Bạn toàn trả lời với thái độ rất miễn cưỡng: là Ba.
Tội nghiệp Bạn, ra đi học ăn hiếp Bạn bè trong lớp, về nhà lại bị Bạn Ba bắt ép lại!

Bạn Sam học vẽ

Nhà mình không có điều kiện nên 2 đứa phải đi học từ 18 tháng. Những bé học sớm phải trãi qua 2 lớp: Naibi và Gấu bông rồi mới được vào mẫu giáo: Mầm, Chồi, Lá.

Chị hai và Bạn Sam cũng nhập ngũ với tháng tuổi như nhau. Nhưng với Chị, từ buổi đầu đi học, khả năng nói đã giỏi hơn em rất nhiều, học nữa học kỳ về nhà đã biết hát líu lo. Sang lớp Mầm, mặc dù không phải vượt trội gì trong môn vẽ, nhưng nhìn chung chả bao giờ bị Cô mắng vốn.

Còn bạn Sam.

Bạn đang học lớp Chồi, đã trải qua Naibi, Gấu bông và Mầm. Tính đến nay Bạn nhập ngũ gần 4 năm, cũng thuộc cựu sinh viên trogn trường. Nhưng chưa bao giờ Mẹ nghe Bạn hát trọn vẹn 1 bài nào. Và mỗi khi bạn hát, Mẹ phải ráng tập trung nghe mới hiểu nổi vì Bạn còn ngọng nghịu lắm.

Hôm rồi như mọi khi, Ba đón Bạn và Chị hai bên Nội về. Vừa đến nhà là Mẹ nghe Ba với Chị hai kể tội Bạn ngay. Cô giáo gửi về nhà tờ giấy A4, yêu cầu của Cô là tô và vẽ cây theo mẫu. Bạn đã vẽ đến tờ thứ 4 rồi, nhưng kết quả: tô màu rất cẩu thả, không ra hình dạng gì cả. Cô cho mang tờ giấy về nhà, bắt tối ở nhà làm lại để hôm sau mang nộp cho Cô. Thế là cả buổi tối, Mẹ và Chị phải “hỗ trợ” Bạn mới hoàn thành được “bài tập” Cô giao.

Biết là mấy việc trai của Mẹ không hợp với mấy việc tẩn mẫn, tỉ mĩ như vậy, ngồi tô mà Bạn cứ than thở: làm sao con tô nổi hết, nhất là giao đoạn tô nền. Mẹ không ép, nhưng cũng khuyến khích để Bạn rèn luyện sự kiên nhẫn, động viên để Bạn hoàn thành công việc. Bạn biết tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng sau khi tô xong bức tranh, cầm lên ngắm và khen đẹp quá.

Nhà 2 đứa trai gái nên mới thấy tính nết khác nhau thật rõ rệt. Chị thì thích vẽ vời, đan vòng, xâu hột. Bọn con gái gặp nhau chơi mấy trò nhẹ nhàng như thi làm ca sĩ, chơi thú bông, bán hàng. còn trai của Mẹ, vào lớp quàng vai, bá cổ mấy thằng Bạn khác, nhảy nhót, leo trèo, chọc ghẹo Bạn này, khiều móc Bạn kia. Hầu như chảng có tuần nào mà Bạn không bi Cô mắng vốn 2,3 lần.

Ôi Con trai!

Quà sinh nhật

Mẹ khai trương lại blog nhân dịp sinh nhật của Mẹ. Mục tiêu  từ giờ viết điều dặn nhật ký của “2 bạn” nhỏ.

Hôm qua sinh nhật Mẹ, thay vì chiều Bà nội đón về cho 2 đứa ăn tối với đồ ăn Mẹ gửi buổi sáng, sau khi bàn bạc với Ba, Mẹ quyết định tối cả cho 2 đứa đi ăn ngoài quán. Bình thường sau 5h là Bà Nội cho ăn bữa tối, nhưng vì Mẹ đến 6h mới hết việc, lại thêm có buổi demo dự án nên đến hơn 7h Mẹ mới về đến nhà. Ba chở đến quán cũng đã 7h30 ấy thế mà có được vào ăn liền đâu, cả nhà phải ngồi đợi đến 8h mới có bàn trống. 2 bạn nhỏ đói quá, nhất là bạn Sam, bạn i’ bảo: Con đói quá, con đói sắp chết luôn rồi Mẹ ơi.

Trong lúc đợi thức ăn dọn lên, Bạn Sam và Mẹ ăn gần hết các món phụ. Mẹ ăn hết cà rốt, còn Sam mê tít dĩa đậu hũ. Bạn ấy gắp 1 miếng đậu đặt lên thanh dưa leo, ăn lấy ăn để. Mẹ gọi sẵn trước món có thể làm nhanh: trong đó có Mì Jarang. Bạn Sam và bạ Tí Nị tranh nhau ăn mà cứ tấm tắt khen ngon, bạn Sam miệng bận nhai nên chỉ giơ ngón trỏ ra dấu “number one”. Mẹ thấy cả nhà được đi ăn vui vẻ như vậy cảm thấy hạnh phúc lắm, Sinh nhật Mẹ chẳng có quà vật chất gì cả, nhưng bù lại quà tinh thần, quà sinh nhật là đây!

img_1216

Chuyện ngày 8/3

Từ khi vào lớp 1, Mẹ ít may đồ cho Nàng hơn. Vì bây giờ Nàng mặc đồng phục suốt tuần, chỉ có 2 ngày cuối tuần nghỉ ở nhà nên diện đồ mới cũng không cần lắm. Thế nên Mẹ mới có dịp ưu ái bản thân, may thêm váy đầm cho Mẹ mặc đi làm.

Set vải hoa lá rực rỡ Mẹ mua từ mấy năm trước, bao lần lấy ra ngắm nghía xong tiếc quá lại cất vào, chưa chịu cắt. Thầm nghĩ bây giờ mà không may đợi vài năm nữa Nàng biết mắc cỡ, đi học có bạn bè nói vô ra, chắc gì chịu mặc đồ Mẹ may nữa. Ấy thế nên Mẹ quyết định mang ra may cho Nàng 1 cái áo đầm đậm chất mùa hè.

Có váy mới mà chẳng có dịp gì để diện. Đúng lúc lễ 8/3, Nàng bảo với Mẹ là Cô dặn hôm đó mặc đồ đẹp đến trường và học chỉ nữa ngày thôi. Mẹ nữa tin nữa ngờ vì Nàng nói chuyện này từ đầu tuần, đến gần ngày hỏi lại thì Nàng bảo không chắc, kiu Mẹ gọi Cô giáo hỏi lại. Mẹ nhớ lại, Cô cũng đã từng dặn Nàng mặc đồ đẹp 1 lần vào buổi học cuối năm, nên nghĩ 8/3 lần này chắc cũng thế. Phần vì Mẹ đang mong có dịp để Nàng diện váy mới nên không thèm gọi lại cho Cô.

Buổi sáng Ba đưa Nàng đến lớp. Gần đến trường, Nàng hét lên, Ba! ai cũng mặc đồng bộ, không ai mặc đồ thường. Hai cha con đứng trước cổng trường, Nàng không dám vào, mà muốn vào cũng không được vì Chú bảo vệ đâu cho bạn không mặc đồng phục vào trường. Ba phải chạy về nhà chở Bà Nội vào để dắt Nàng vô tận lớp, phải xin Chú bảo vệ là Bé bị nhầm thì Chú mới cho vào. Đến lớp, Cô bảo mẫu và Cô chủ nhiệm không nhịn được cười, thắc mắc không biết Nàng nghe ai dặn trong khi cả trường ai cũng mặc đồng phục. May mà trong lớp Cô bảo mẫu có chuẩn bị sẵn 1 bộ đồng phục thể dục, nhờ thế mà Nàng có đồ thay học tiếp đến hết ngày.

Ngồi làm việc mà nhớ chuyện của Nàng nghĩ cứ buồn cười, tưởng tượng hoàn cảnh lúc đó, chắc Nàng xí hổ và mắc cỡ lắm.

Hai cục cưng

“cục cân của Mẹ, không phải cục cân của Ba đâu.”
Từ dạo phân quyền yêu thương, thằng Út được làm cục cân, còn “Hai” của Nó là cục dzàng. Giờ đây Mẹ phải gọi đúng “cục” Nó mới chịu. Mẹ hay trêu cục kẹo, cục kim cương, Nó sửa lại ngay – cục cân.
Từ ngày có “tên” mới, Nó biết được yêu thương nhiều hơn nên đeo Mẹ còn hơn con “Sam”. Tối nào cũng “Mẹ ngủ với Con”, dù chỉ có Ba mới đáp ứng mấy trò vòi vĩnh của Nó nhưng tối vẫn đeo Mẹ. Thế nên dạo này Mẹ chẳng thể may vá được như trước, 2 đứa ngủ xong thì Mẹ cũng mở mắt không lên.

Mẹ đọc ở đâu đó có câu: ” Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau, nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.” Vì thế dù đôi lúc rất mệt vì còn bao nhiêu là việc chưa làm xong, nhưng Mẹ vẫn gác lại để ôm 2 “cục” của Mẹ ngủ. Đó là những phút giây Mẹ hỏi Con gái chuyện vui buồn ở trường, hôm nay đi học có gì không vui, kể Mẹ nghe nhe. Có khi tắt đèn mà “cục cân” biểu tình không chịu ngủ, đòi Mẹ đọc chuyện có “con cá”, khóc lóc bắt Mẹ phải đọc. Rồi thì “cục dzàng” than thở, lâu quá Mẹ không kể chuyện Con nghe, Mẹ lười mở chuyện mp3 trên zing mà Con gái chê, Con thích nghe Mẹ kể. Vậy là Mẹ phải tìm truyện và đọc lại thì “cục dzàng” mới chịu. Có hôm ông “cục cân” dí quyển sách bắt Mẹ phải đọc chuyện con cá cho ổng, mặc cho Chị ổng nhăn nhó vì đang say xưa nghe Mẹ đọc. Hôm nào cũng cam kết, đọc 1 chuyện xong rồi ngủ nhe, ấy thế mà tối nào cũng đánh vật với “chúng nó” hơn 30′ mới ổn định chổ ngủ.

“Tây” họ khuyên nên cho trẻ ngủ riêng. Lúc chưa có điều kiện, Mình cũng quyết tâm  lắm, nhưng đến khi phòng ốc sẵn sàng rồi thì lại không nỡ xa Con. Tội nghiệp Con gái, lên phòng trước mà cứ dặn đi dặn lại: Mẹ nhớ làm nhanh lên ngủ với Con nhe, Mẹ nhớ ôm Con nhe, Mẹ tắm siêu tốc nhe, Mẹ hứa nhe… Có hôm chui xuống bếp ngồi đợi. Mẹ bảo lên giường trước thì không chịu, vì sợ ngủ trước Mẹ, khi nào Mẹ ngủ Con mới ngủ, không có Mẹ Con ngủ không được. Thế thì làm sao Mẹ nỡ để Con ngủ 1 mình đây!