Ngày tựu trường

Đi học được 2 tuần mới khai giảng, nên bạn Sinh viên Đại học chữ to không mấy hào hứng lắm. Dù sao cũng là khai giảng đầu tiên nên chắc Bạn hồi hộp lắm. Trường mầm non của Bạn “ngày xưa” có sân chơi không rộng lắm, nên không khí ngày tựu trường không “long trọng” như những trường các Bạn khác trên fb mà Mẹ thấy. Đến năm nay, vào trường Tiểu học này, tuy rộng hơn nhưng vẫn chưa đủ để các Con thoải mái, sân trường đã nhỏ mà còn bị chiếm làm chổ để xe cho giáo viên. Nhớ lại trường làng Mẹ học ngày xưa, ôi cái sân rộng làm sao, chạy 1 vòng là thở phì phò.

Cả 2 đứa cùng đi dự khai giảng, nên Ba Mẹ chạy sô cả 2 bên, thuận lợi là 2 Con học gần nhau, nên sáng Ba Mẹ vào cùng Con gái đến hơn tiếng sau mới đưa Trai nhỏ sang trường mầm non. Năm nay anh Bạn nhỏ không được dự khai giảng cùng Chị, nhưng bù lại Em được vào trường Chị vui chơi chốc lát, được xem các anh chị đội viên đánh trống.

Tưởng hôm nay nhà Ngoại hai bớt 1 “cục quậy”, ai ngờ đến tuần sau Em mới học chính thức, cuối cùng Em lại qua “tá túc” nhà Ngoại hai thêm 1 hôm nữa, ráng nốt hôm nay nữa nhe Ngoai hai.

This slideshow requires JavaScript.

Chuyện về 2 con chuột con

Đang không có tâm trạng làm việc, phải chi còn làm chổ cũ là trốn ở nhà may vá hay lượn lờ săn vải “đẹp” rồi. Một thời đã xa, đâu còn cái thuở muốn làm gì thì làm, giờ phải an phận làm tốt việc, hihi…

Cũng lâu rồi không kể chuyện 2 Bạn nhỏ nhỉ, chẳng nhớ các Bạn ấy được bao nhiêu tháng rồi nhỉ. Cơ mà giờ “già” quá rồi, ai còn đếm tháng nổi. Bạn lớn đã vào lớp 1, phù, nhanh khinh khủng. Nhớ ngày nào còn tha bạn lên cty, hình ảnh Bạn nằm lỏn gọn trong khăn quấn trên ghế sofa ở cty vẫn in trong đầu Mẹ. Thoát cái, Bạn thành sinh viên đại học chữ to. Mới vào lớp 1 mà đã biết so sánh, cái túi này mang giống túi đựng cơm, Con không mang đâu, ở trường đâu có Bạn nào mang. Ôi, rồi Mẹ sẽ còn gặp nhiều chuyện đau đầu hơn nữa đây, Con đi trường học, Mẹ mà không học theo kẻo trở thành “lạc hậu” so với tụi nó không kịp.

Anh Bạn nhỏ, ôi con vẹt líu lo của Mẹ, từ khi biết nói, Bạn ấy lý sự đủ thứ trên đời. Bạn lấy cái chén bánh bèo đòi múc đồ ăn, Mẹ bảo có chút xíu thì Bạn cãi lại, đâu có chút xíu đâu. Hai tuổi rưỡi, vẫn bú bình, vẫn mặc tã, khoản này Bạn thua Chị xa. Chị đến 3 tuổi là bỏ hẳn tã đêm, còn Bạn giờ đi học vẫn mang tã. huhu… Mặc dù biết nói, nhưng đến khi kiu tiểu thì Bạn đã rỉ rã trước đó, nhắc bao lần vẫn thế. Vậy mà hôm nào Bạn gọi được trước khi xón ra quần, Bạn tự hào khoe, Con giỏi mà Mẹ, Con giỏi há.
Về khoản bú bình, Chị Bạn đã cai từ khi 18 tháng. Còn Bạn, cũng vì Bạn bú được nhiều nên Mẹ mới chìu, nên đến giờ Bạn vẫn phải làm 1 bình trước khi ngủ, vậy mà và lớp Cô giáo đưa ly sữa, Bạn cầm uống ngon lành.

Ngoài ghiền bú bình, Bạn còn ghiền… ẳm. Cứ chơi lâu lâu, Bạn chạy lại kiu Mẹ “ẳm chút tíu thôi”, Mẹ phải dừng mọi việc lại ẳm Bạn lên hun hít mấy phát Bạn mới chịu.

Bạn đi học 1 năm trời, giờ mới bắt đầu hát líu lo, ai nghe một lần cũng thích yêu cầu Bạn hát lại, vì cái kiểu hát lộn đầu lộn đuôi của Bạn. “Ba chương con vì Con chống Mẹ, Mẹ chương Ba vì Ba chống Con”,… chịu không nổi với Bạn. Đoạn đầu là Cả thương nhau vào nhưng khúc sau lại Cháu yêu Bà, rồi đến “Em yêu chim, Em bắn chim” vì Bạn không nói được từ “mếm chim”. Dì tư thì thích nghe Bạn hát bài 2 chú vịt con nhất, cứ đến đoạn “cháp cháp cháp, chạp chạp chạp” là Dì cười nghiêng cười ngã. Cứ ngọng nghịu thế mà hay hát lắm, có câu hát bị “loop” hoài không thoát ra được. Có hôm Bạn cứ “cô và mẹ là 2 cô cháo,mẹ và cô ấy 2 me hiền” làm Chị nghe mãi chịu không nổi phải thốt lên cái thằng Sam này…
Ấy thế mà Bạn tình cảm lắm, ai hỏi Bạn có thương không, Bạn điều trả lời, “thương dắm”, Mẹ dạy Bạn bài thơ Yêu Mẹ, vậy là Bạn cứ ngâm nga: Mẹ đi dàm, nhảy cái rụp đến, ơi Mẹ ơi, yêu mẹ dắm. Tối tối cho Bạn ngủ, 2 Mẹ con lại hú hí: Sam yêu Mẹ không? Yêu Mẹ dắm. Mẹ yêu Sam dắm. Cứ thế mà ai hỏi Bạn có thương không Bạn điều trả lời “thương dắm”, cái gì cũng dắm: nhớ Nội dắm, thương Ngoại dắm, yêu Mẹ dắm, thích xe này dắm.

Nghỉ hè, Mẹ gửi Bạn ở nhà Ngoại hai, Bạn trở thành “giang hồ chợ vườn chuối” vì ai Bạn cũng quen, nhà ai Bạn cũng ghé vô . Về điểm này Mẹ lại thấy mừng hơn lo,  so với Chị, Bạn dạn hơn rất nhiều. Chiều nào về Mẹ cũng nghe Ngoại mắng vốn, thằng này dữ quá. Hi vọng là Bạn dữ theo xu hướng tốt, chứ hiền quá như Chị đi học nhút nhát, không dám phát biểu, bị thiệt thòi quá chừng.

Mẹ ơi!

Từ khi biết gọi tiếng Mẹ tròn vành rõ nghĩa, thằng Út bắt đầu phát huy hết công dụng. Cả tuần nay, chẳng biết lý do vì sao Nó mè nheo kinh khủng, sáng mở mắt ra không thấy Mẹ bên cạnh là Nó gào Mẹ ơi, Mẹ ơi vang dậy cả khu xóm yên tĩnh. Ngày đi học, chiều tối mới về tới nhà là nghe tiếng Mẹ ơi của Nó. Mà nghe Nó vừa khóc vừa gọi thật não lòng, Ba bảo giờ chắc Nó “nổi tiếng” nhất xóm. Mẹ sợ Nó bệnh, mà thấy Nó không nóng sốt, đi học vào lớp vẫn bình thường, sau khi đòi cho được Mẹ thì Nó ngồi chơi, ăn hiếp Chị như mọi ngày, chỉ cần Mẹ ngồi kế bên thôi. Việc nhà đủ thứ, cơm nước chưa nấu mà Nó nhất định gào bắt Mẹ ẳm. Bình thường chỉ cần có ai chịu ẳm là Nó nín, giờ thì Ba ẳm trên cũng vẫn gào Mẹ ơi, Ba giữ Nó cũng xì trét theo.

Không biết Nó có bị khủng hoảng tâm lý gì không, gào cũng được, chỉ mong là đừng có bệnh.

Mê “giai”

Bạn Út đi học được nữa năm, về nhà chỉ hát mỗi từ cuối trong mỗi câu hát. Lúc vui Bạn ấy tự hát một mình thì chỉ có Bi bi bo bo… hết. Ấy vậy chứ Bạn cũng thích hát lắm, thấy Chị hát là Bạn ấy chạy lại đứng bên cạnh nhóp nhép theo, rồi đứng lác lư, nhún nhún, rất ư là thưởng thức.

Mẹ thấy vậy nên hay tạo nhiều cơ hội cho Bạn ấy. Mẹ hát mấy bài quen quen, mà không biết ở trường Bạn ấy có học không nữa, chỉ biết là lúc nghe Mẹ hát Bạn ấy cũng ê a theo, nghiêng đầu qua lại theo giai điệu.

Dạo này Bạn ấy nói khá hơn, mặc dù mới 2,3 từ trong 1 câu nhưng diễn đạt tâm lý rất nhiều như: “chợ(sợ) con cá”,”ai đây”, “”. Ngày xưa mỗi lần phát hiện chuyện gì sai, hỏi cái này ai làm, Bạn ấy nhận ngay Con dù cho là do Ba, Mẹ hay Chị làm, hỏi Bạn ấy thì Bạn ấy đều bảo Con. Nhưng giờ thì biết chối tội rồi nhá. Mẹ phát hiện cái võng bị cắt 1 lỗ, biết ngay là Bạn ấy làm, nhưng hỏi thì Bạn ấy bảo “Chị”, hỏi mấy lần đều đổ cho Chị, miệng nói mà cái mặt cười cười xạo. Nhìn kiểu gian của Bạn, Mẹ chẳng thể nào la Bạn được.

Ấy là chưa kể nịnh Mẹ. Hôm bữa thấy Mẹ mặt váy, Bạn ấy khen ngay “đẹp vá, đẹp vá”, rồi chạy lại ôm chân Mẹ nói “thương Mẹ vá”. Ôi, Mẹ già thế mà nghe “giai” khen làm tim muốn tan chảy.

Khi Con trai 2 tuổi

Là không chịu cầm muỗng múc ăn mà phải cầm đũa, ăn tô như người lớn. Và đó là lý do vì sao Con trai trước khi vào bàn ăn phải cởi bỏ áo.

Là mỗi tối đi ngủ vẫn đòi ôm bình sữa. Mặc dù đã lên giường, lim dim rồi nhưng không bỏ được bình bú, phải đi xuống nhà nằm bú vì nằm trên giường chỉ cần ho 1 cái thôi là Mẹ dọn đừ luôn. Con trai 2 tuổi rồi mà dễ ói quá!

Là không thích chơi đồ chơi mô phỏng của trẻ con, mà thích chơi đồ thật hơn. Chỉ cần 2 cái mũi khoan 20k là có thể giữ Con tự chơi yên trong 20′. Hoặc chỉ cần cho Con trai cây vít, là Con trai sẽ tự “nghiên cứu” xem trong nhà có chổ nào có thể vặn được. Bởi thế cây búa của Ba lúc nào cũng phải cất trên cao, chứ rơi vào tay Con trai thì mứt độ thiệt hại còn hơn cả THOR.

Là biết cất giày vào chổ mỗi khi đi học về (mặc dù Mẹ phải tay cầm roi, tay chống nạnh, mắt trợn, miệng gầm).

Là biết nói khi có nhu cầu “bự”, còn cái nhu cầu “nhỏ” thì … vẫn bị đòn hoài.

Là nói được 3 từ mà chỉ có người nhà nghe được. Hôm bữa Mẹ mặc váy đi làm, Con trai đứng bên cạnh khen “đẹp vá, đẹp vá”. Thấy Mẹ cắm xong bình hoa, Con trai khen: “hoa đẹp vá” làm Mẹ và Ba ngạc nhiên nhìn nhau.

Là rất biết quan sát, có ý thức gọn gàng và siêng năng. Vừa thấy Ông ngoại cầm chổi quét nhà là chạy vội lấy cái xúc rác, thấy Ông ngoại dọn bàn ghế ăn cơm, Con trai giành khiêng ghế, lấy muỗng đũa. Chạy đi ngang đá phải đôi dép, Con trai quay lại sửa đôi dép ngay ngắn rồi mới đi. Sáng nay bảo bỏ mắt kính vào cốp xe, Con trai không chịu, lấy kính ra xếp gọng vào rồi mới đặt vô lại. Biết vứt rác vào thùng mặc dù thỉnh thoảng Mẹ phải cầm roi hâm he bắt nhặt vỏ kẹo dưới sàn.

Là chuyên gia bắt chước và chọc phá. Cứ thấy Chị làm gì Con trai đều làm theo, thấy Chị vẽ, Con trai đòi vẽ, mà Con trai không thích vẽ trên giấy, chỉ thích vẽ lên ghế, lên tường thôi. Thấy Chị cắt dán, Con trai đòi lấy kéo, đưa Con trai cây kéo, nhất định không chịu, cướp cái kéo Chị đang cắt. Chị dán xong, Con trai bắt ghế leo lên xé bỏ. Chị đi đâu chơi gì, Con trai cũng tò tò đi theo. Chị bị la rầy cũng vì Con trai.

Là siêu nhõng nhẽo. Nhất là những lúc mới ngủ dậy, khóc nhẹo nhẹo đến khi nào Mẹ ẳm mới thôi.

Là sinh viên “ngoan ngoãn” trong lớp Naibi. Bằng chứng là sau kỳ nghỉ Tết dài, trở lại lớp học vẫn vui vẻ, không khóc lóc ăn vạ như các bạn.

Happy Birthday Rồng Con

Ngày mai là sinh nhật Trai rồi, mà ở nhà hổng vô được WP mà có vô được cũng chẳng rảnh, nên tranh thủ post hôm nay vậy.

2 Mẹ Con mình sinh vào những ngày cận Tết, năm nay sinh nhật Mẹ vào đúng mùng 7 Tết, sau đó 10 ngày thì đến sinh nhật Con. Năm nào cũng thế, không khí ngày Tết tràn ngập, làm cái ngày đặc biệt của 2 Me Con mình không còn “long trọng” nữa.

Nhớ năm ngoái, thôi nôi Con vào mùng 7 Tết, mùng 6 từ quê lên lại SG, nên Mẹ không kịp tổ chức tiệc tùng gì cho Con cả, chỉ lo được mâm cơm cúng Ông Bà mụ, cầu chúc cho Con luôn khỏe mạnh. Vì thế năm nay Mẹ sẽ cố gắng hết khả năng để bù cho Con.

Tuần này Mẹ bị “khủng hoảng”, có lúc muốn buông xuôi, dẹp hết không làm gì cả. Nhưng nghĩ đến trong năm chỉ có 1 ngày, nên Mẹ phải cố gắng bỏ đi mọi ưu phiền sang một bên, tập trung chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Con.

Sinh nhật trẻ Con, Mẹ thích làm tiệc ngoài trời. Phải chi nhà mình có sân vườn, Mẹ sẽ thoải mái bày biện 1 bữa tiệc dành cho trẻ Con: được chơi, được thoải mái nô đùa, được ăn những món hình ảnh và sắc màu mà ngày thường Con không được phép ăn. Sinh nhật trẻ Con thì phải có nhiều trẻ Con chơi đùa với nhau chứ. Mẹ muốn mời nhiều bạn bè có Con nhỏ cỡ tuổi Con đến chung vui, nhưng lại sợ lo không chu đáo và nhà mình cũng nhỏ nên chỉ giới hạn những người trong gia đình thôi.

Mẹ muốn làm 1 bàn trang trí bánh kẹo như “tây”, nhưng … uớc gì mua sắm không phải suy nghĩ nhiều nhỉ! ước gì chỉ cần đến mua và trả tiền, không lo mắc rẻ thì sướng biết mấy. Cái tội gì cũng muốn mà khả năng không cho nên buộc phải tự thân vận động. Mẹ phải lên kế hoạch cả tuần, sắp xếp mọi việc cần chuẩn bị, rồi bắt đầu làm dần, giấy trang trí, mũ sinh nhật, tag, thức ăn, hình ảnh, quà … . Tất cả đã được chuẩn bị, chỉ còn chờ đến giờ G.

IMG_9942

Happy Birthday Con trai, chúc Con sang tuổi mới, ăn giỏi, ngủ ngoan, luôn khỏe mạnh và ít quậy tí Con trai nhé!

Mẹ hay Má

Thằng Út của M đã bước qua tháng thứ 20 rồi mà chẳng biết gọi Má-Mẹ là gì, thậm chí Ma-Me… hay từ gì đó gần giống, tuyệt nhiên không có. Thật là bất công, cái gì cũng M lo cho Nó, lúc vui lúc buồn, Nó chỉ yên tâm khi được M ôm vào lòng. Vậy mà, Ba là từ Nó biết đầu tiên, kế đến là Bà, xong đến chị Ty, Chị. Đứng bên nhà, nhìn lên lầu nhà đối diện thấy Bà Ba ra ban công, dưới đất Nó gọi Bà Bà thật to đến khi nào Bà nghe thấy mới thôi. Nhiều lúc M đang ngồi ăn cơm, Nó trên gác lửng gào inh ỏi, Ba Ba Ba… một hồi lâu M ngước lên mới biết là Nó gọi. M nhắc Nó: Mẹ! Nó nghe xong tịt còi luôn, huhu.
Đúng là Con trai chậm nói, so với Chị Nó ngày trước thì Nó xếp vô lớp cá biệt. Chị Nó 18 tháng đi học về là M có thể thăm dò chuyện trường chuyện lớp, khóc nhè chạy theo đòi “Mẹ ẳm, Mẹ ẳm”, ói xong biết năn nỉ “Mẹ đừng giận Con, Mẹ thương Con”. Còn cái “Ông” này, hỏi cái gì cũng chỉ gật gật lắc lắc. Nữa đêm khóc đòi bú mà cứ khóc ầm ầm lên, dỗ đủ kiểu không nín hỏi Nó bú không, Nó chỉ về hướng bình sữa.
Dẫu sao cũng an ủi là mỗi khi đi đâu, bảo Nó thưa thì Nó nghiêm túc lắm. Đỉa gần đến xe rồi nhưng bảo thưa là Nó quay vô, đi đến ngay trước mặt từng người khoanh tay cuối đầu “ạ” rõ to mới đi. Bà ngoại hai dạy Nó thưa từng từ một, Nó cũng nói theo dù từ được từ mất, còn nói nguyên câu thì Nó túm được từ cuối cùng.
Có lẽ từ Mẹ khó nói quá với Nó, M chuyển sang xưng Má, hehe. Không biết có kết quả gì không, chỉ biết là đã đổi hơn tháng nay rồi mà lâu lâu vẫn nghe Nó gào Ba Ba Ba…